Anh chàng diễn viên Mỹ gốc California – tên Jake – từng mơ ước trở thành ngôi sao ở Hollywood. Nhưng sau chuỗi ngày dài thất bại, anh chạy trốn sang Tokyo với hy vọng đổi đời. Khác xa những ánh đèn hào nhoáng của showbiz, Jake vật lộn kiếm sống bằng nghề phục vụ quán bar, lạc lõng giữa một thành phố đông đúc mà vô cùng cô đơn. Những đêm về muộn, anh tự hỏi liệu cuộc đời mình có còn ý nghĩa gì khác ngoài những lời chào khách bằng tiếng Nhật bập bẹ và những cốc bia đổ đầy.
Rồi một ngày, Jake vô tình đọc được tờ rơi tuyển dụng của Dream Family – công ty chuyên cung cấp dịch vụ Gia Đình Cho Thuê. Tò mò và tuyệt vọng, anh nộp đơn. Buổi phỏng vấn khiến Jake choáng váng khi biết mình sẽ phải đóng vai bất kỳ người thân nào mà khách hàng cần: từ một người anh trai thất lạc lâu năm, đến ông bố từng bỏ rơi con cái, thậm chí là người chồng giả để đóng trọn bộ cho một đám cưới chỉ tồn tại trong vài giờ. Dịch vụ gia đình thuê theo yêu cầu này không hề rẻ, nhưng với người Nhật – nơi áp lực gia đình và sự cô đơn đô thị đan xen – nó trở thành cứu cánh cho những trái tim thiếu thốn tình cảm.
Jake bắt đầu với những vai đơn giản: chú rể giúp một phụ nữ trốn tránh hội thăm hỏi của đồng nghiệp, người anh họ xuất hiện trong đám tang để khiến gia đình cô độc bớt tủi thân. Nhưng càng diễn, Jake càng nhận ra những mảnh đời đằng sau mỗi hợp đồng. Như ông lão 80 tuổi thuê anh đóng vai con trai – người thật sự đã mất tích sau trận sóng thần năm nào – chỉ để được gọi tiếng Con ơi! lần cuối. Hay cô bé tuổi teen bỏ tiền túi đút lót anh làm bạn trai tưởng tượng, giấu bố mẹ việc mình bị bắt nạt ở trường.
Ranh giới giữa diễn xuất và thực tại rạn nứt khi Jake ngày càng đắm sâu vào thế giới của khách hàng. Anh không còn dừng lại sau cú cúi chào kết thúc hợp đồng. Anh ghé thăm ông lão mỗi tuần dù chẳng được trả thêm xu nào, dạy cô bé cách đối mặt với kẻ bắt nạt. Dịch vụ cho thuê người thân vô tình trở thành chiếc cầu nối, khiến những trái tim xa lạ tìm thấy nhau trong thế giới thật. Jakenhận ra, chính sự giả dối ban đầu lại dẫn lối cho những kết nối chân thành nhất.
Nhưng Gia Đình Cho Thuê không phải trò chơi vô hại. Khi Jake đặt tình cảm thật vào những vai diễn, anh buộc phải đối mặt với hàng loạt câu hỏi dai dẳng: Liệu anh có đang lợi dụng nỗi đau của người khác? Và nếu những mối quan hệ này – vốn được mua bằng tiền – lại khiến ký ức thật của họ bị bóp méo? Chẳng hạn như cô khách hàng muốn thuê anh đóng vai người chồng đã mất – liệu việc mãi chìm đắm trong ký ức giả có khiến cô không bao giờ thoát khỏi quá khứ?
Bản thân Jake cũng dần thay đổi. Tokyo – từ một nơi xa lạ – đã trở thành nhà, không phải nhờ những vai diễn thuê, mà nhờ tình người ấm áp phá tan lớp vỏ diễn viên anh khoác lên ngày đầu. Anh hiểu rằng, dù công việc cho thuê mối quan hệ này bị xã hội nhìn bằng con mắt dè bửu, thì nhu cầu được yêu thương và thuộc về của con người – dù thông qua cách nào – vẫn là điều đáng trân trọng. Giữa một xã hội Nhật Bản coi trọng hình thức, có lẽ Dream Family chính là tấm gương phản chiếu sự cô đơn trỗi dậy trong thế giới hiện đại.
Câu chuyện của Jake không chỉ là hành trình tìm lại chính mình, mà còn là lời chất vấn về giá trị của những gắn kết. Liệu rằng, khi chúng ta trả tiền để mua gia đình, phải chăng chúng ta đang tự thừa nhận: con người vẫn khát khao tình thương dẫu biết nó được xây bằng… hỗn hợp của dối trá và chân tình?







