Hùng Long Phong Bá (Phần 4)
Chợ Lớn những năm ấy vẫn ngột ngạt bụi đường, mùi gia vị xộc vào mũi như chua chát cả một bầu trời. Long lên ngôi trùm, ngồi chễm chệ ở căn phòng gỗ thượng hạng cuối dãy chợ cá. Quyền lực cứ thế bám rễ trong hắn, chậm mà chắc. Vết rạn đầu tiên nứt ra từ lúc Hùng – thằng bạn cùng xóm ngày xưa vẫn hay đứng ra bênh vực lũ trẻ bị bắt nạt – lắc đầu trước đề nghị hợp tác của Long: Mày nhúng tay vào đường ấy, còn tao thì không!. Giọng Hùng cứng như thép, ánh mắt dán chặt vào thùng hàng lậu hắn vừa đưa tới.
Phong thì khác. Hắn trầm tính, lặng lẽ lui về góc tối với đống sách cũ, thỉnh thoảng lẩm bẩm mấy câu thơ lãng tử. Nhưng mức độ vô can của Phong càng cao, Long càng nổi điên. Hắn gầm lên trong một buổi nhậu: Tao cho hai đứa bay cơ hội ngàn vàng, mà bay khinh tao như rác!. Ly rượu vỡ tan trên nền gạch, men đắng hòa vào bầu không khí ngột thở.
Rồi Hoàng xuất hiện – một con rắn độc lẫn trong đám đông hàng mã. Hắn đến từ đâu không ai rõ, chỉ biết sau vài lần gặp gỡ tình cờ, Hoàng đã ngồi cùng chiếu với Long. Những lời thì thào trong bóng tối của Hoàng như thuốc phiện: Ông trùm mà để hai kẻ phản bội sống chung trời là tự đào hố chôn mình!. Đêm ấy, dinh thự Long sáng đèn đến gần sáng.
Chợ Lớn náo loạn ngày Phong nhận được lá thư dọa giết – trên đó vẽ ký hiệu chỉ Long mới dùng. Hùng chộp lấy con dao dưới thắt lưng, mặt đỏ bừng: Mày định ăn tươi nuốt sống cả thằng Phong nữa à?. Long trừng mắt, tay siết chặt ghế: Tao đã làm gì?!. Chưa ai kịp trả lời, Hoàng đã xuất hiện sau cánh cửa, nụ cười mỉm như dao nhọn: Các vị hình như… hiểu nhầm nhau rồi?
Sự thật, Hoàng mới là kẻ đục nước béo cò. Hắn đặt lệnh ngầm, giả dạng bọn thuộc hạ Long. Bỏ độc vào ấm trà Phong thường uống. Chính hắn nhóm ngọn lửa mâu thuẫn giữa ba con người vốn đã gãy gánh niềm tin. Và trò chơi ấy, chỉ chực chờ ngày cả Chợ Lớn thành bàn đạp cho tham vọng giữa dòng tiền đen…







