Bụi từ những vụ đụng độ vương đầy trên những vết nứt dọc đường cao tốc. Mùi thịt cháy khét vẫn ám đầy mấy tháng sau Ngày ấm lại- cái tên mỉa mai mà chính phủ đặt cho thảm họa khi hơn nửa triệu lính Mỹ ngã xuống ở Suez, rồi đùng đùng hồi sinh từ các container vận chuyển tử thi. Loa phường vạc ra hiệu điệu nursery rhyme cũ, bảo dân ở yên trong nhà. Họ chỉ là những người chậm chạp, giọng nữ phát thanh viên vẫn nhai lại câu đó, đang cố về với người thân.
Ava giật phăng dây đeo thẻ nhân viên khử trùng. Cái mác nhựa dính máu ai đó đã khô. Cô lách qua lô cốt cuối phố Hermann, nơi tiếng rên rỉ đồng thanh vẳng ra từ Trung tâm Giám sát Khu 11. Đằng sau dãy cửa két chắn bằng thép, những bóng đi chập chờn dưới ánh đèn nhấp nháy.
Đừng tin vào đồ đạc chúng mặc, lời ông lão mất trí mấp máy trong ký ức cô. Cái đêm chính quyền trưng đoạn video những zombie vụng về vấp ngã trên bãi tập, Tom đã thì thào điều ngược lại. Tay chồng cô nhói vào cánh tay Ava khi lũ binh lính lùa những nhóm người nhợt nhạt bước ra xe bus. Cứ coi đi Ava, anh khản đặc giọng, bàn chân chúng không trượt trên đường - chúng đang thử nghiệm độ bám.
Hơi lạnh thấm qua lớp vải bảo hộ rẻ tiền khi Ava rẽ vào khoang thang máy y tế. Mùi formol trộn lẫn máu tanh tưởi xộc lên mũi. Tiếng lạo xạo từ ống nghe rơi xuống sàn. Và dấu chân - không phải những bước kéo lê nặng nề - mà là vết lõm rõ ràng từ giày đế cao su. Nhiều dấu. Đang đi thành hàng ngũ.
Màn hình hỏng ở góc hành lang nháy lên ảnh người lính co giật trong lồng kính. Da mặt người đó bóng nhẫy, gân xanh nổi từng mạng dưới lớp biểu bì mỏng manh. Và đôi mắt - không đờ đẫn, không vô hồn - mà xoáy vào camera như thợ săn đang đánh hơi con mồi. Ava rút dao găm kẹp dưới ống quần. Thứ xăm lên chuôi dao - con số 11 xanh lè trong bóng tối - trùng với hình xăm trên cổ tay Tom.
Mùi ozone bỗng đặc quánh khi tiếng động lạ rít lên từ ống thông gió. Những ngón tay dài quá khổ bám vào khe cửa sắt, da lốm đốm vệt cấy ghép công nghệ. Ava lùi dọc tường. Loa cảnh báo đột ngột ngừng rền. Trong khoảnh khắc im ắng chết người ấy, tiếng gầm gừ như được chỉnh âm vọng ra từ xác sống đang nhô ra nửa thân. Không phải âm thanh của kẻ đói khát - mà là phương ngữ gãi vào não.
KẺ GOM XÁC đã đánh thức... Giọng nói nứt nẻ vọng lên từ chiếc radio người lính chết toạc bụng trên sàn. Khu 11 tắc trách... không khử được vật chủ Alpha...
Vật vờ phía sau kính chắn, bầy hình nhân động đậy trong bồn hóa chất phát sáng. Chúng nhúc nhích như tế bào đang phân chia, mắt mở toàn phần, ngón tay nối nhau bằng sợi sệt nhớt. Ava nuốt khan. Chồng cô đang ở trong đám này - có lẽ không còn là Tom nữa, mà là thứ gì biết dẫn bầy thây ma phá song sắt phòng thí nghiệm. Thứ mang tới sự tận diệt loài người, đã được nuôi nấu ngay trong tim New York.






