Vụ việc bắt đầu từ một sự cố nhỏ, một lỗi hỏng hóc không đáng có trong hệ thống kiểm soát môi trường của Kho Chứa Chết Chóc – tên mà nhân viên gọi âm thầm cho phòng thí nghiệm sinh học cấp độ 4 này. Một cơn gió mạnh do hệ thống thông gió bất ngờ vận hành sai kích hoạt một tua khí đã làm vỡ thiết bị đựng mẫu Nấm Xà lân. Thứ nấm màu xám nhạt, ban đầu được cho là chỉ tồn tại trong điều kiện đóng kín, bỗng bung ra từng cụm nấm con vụn, nhẹ tựa bụi phấn, lơ lửng trong không khí.
Lúc đó, chỉ còn hai người trẻ tuổi, Minh và Lan, đang trực ca đêm – những kỹ sư sinh học mới toanh, còn nguyên vẻ bỡ ngỡ của việc đối mặt với “quái vật” trong lọ thí nghiệm. Họ nghe tiếng báo động rè rè, rồi thấy lớp bụi vô hình ấy. Khi phát hiện nó không bị lóa khi chiếu đèn UV, khi một cái máy hút ẩm tự nhiên thổi bay chúng vào không trung, cả hai chỉ kịp hét lên một tiếng nghẹn cổ trước khi những tế bào của Nấm Xà lân bắt đầu lấp đầy phòng. Điều họ không biết: một con dơi bị nhiễm đã bất tỉnh trên sàn phòng kế bên, và từ khoảng cách hơn trăm mét, một nhân viên bảo vệ đã hít phải một lượng nhỏ.
Trong tích tắc, mọi thứ đảo lộn. Hệ thống phong toả tự động không kích hoạt. Đồng hồ đếm ngược trên màn hình chính chợt nhấp nháy đỏ, hiển thị Mã Sự Cố Omega – Không Kích Hoạt. Ngay lập tức, một tiếng rít khản đặc vang lên từ khu vực kho dược phẩm – nơi người bảo vệ đã ngã gục, da phồng rộp từng mảng. Không kịp mặc đồ bảo hộ đầy đủ, Minh và Lan chỉ kịp chụp lấy mặt nạ chống bụi thông thường, trong khi bên ngoài hành lang, những bóng người bắt đầu loay hoay, hoảng loạn, và một số người bỗng nhiên ho sặc sụa, nôn mửa trong khi mắt họ đỏ ngầu.
Lúc ấy, ông Tư – đặc vụ Giang, cựu thành viên của một đơn vị chống khủng bố sinh học, người vừa trở về từ một ca trực dài ở một thành phố khác – bước vào Kho Chứa Chết Chóc. Ông không phải lãnh đạo, chỉ là một sĩ quan phối hợp, nhưng kinh nghiệm mười chín năm trong nghề khiến ông vừa bước qua ngưỡng cửa đã biết ngay điều gì đang xảy ra. Mùi khét lẹt của hệ thống điện, mùi đất ẩm mốc lạ, và đặc biệt là sự tĩnh lặng bất thường từ phía kho chính – mọi thứ đều sai. Ông hét lên, “Tất cả lui ra ngoài! Niêm phong tức khắc!” nhưng đã quá muộn.
Ca trực đêm trở thành cơn ác mộng. Họ – ba người sống sót trong một mảng nhỏ của khu vực hành lang phía Đông – cùng với vài nhân viên khác đang thiu thiu từ những cú nôn mửa đau đớn, lập tức bị cô lập. Kính viễn vọng trong phòng kiểm soát cho thấy hình ảnh kinh hoàng: những bóng ma mờ ảo, vì nấm đã phát triển thành những mạng nhện xám khổng lồ trên các bề mặt, phát ra một lớp bụi vi nấm lơ lửng trong làn không khí bị nhiễm độc. Nấm Xà lân không chỉ gây tổn thương mô, nó còn thay đổi cấu trúc không khí, biến hóa khí CO2 thành một dạng phụ gia độc hại, khiến hệ hô hấp suy giảm nhanh chóng chỉ sau vài phút.
“Chúng ta phải xuống tầng hầm,” Giang nói, giọng khô khan nhưng mắt thì sắc lẹnh, “ngăn dòng khí chính từ hệ thống thông gió chung. Nếu nó khuếch tán ra ngoài, cả khu đô thị sẽ trở thành một Kho Chứa Chết Chóc thật sự.” Họ phải lội ngược dòng người hoảng loạn, bước qua những cái xác đang cứng đờ với biểu hiện kinh hoàng, tránh những khu vực đã bị nấm phủ đen kịt. Mỗi bước chân là một rủi ro: máy quay an ninh cho thấy những vùng mặt đất đang “thở” – nấm đang phá hủy lẫn nhau để sinh tồn, tạo ra các vụ nổ nhỏ khí methane.
Minh, chàng kỹ sư am hiểu hệ thống, khao khát được bù đắp lỗi lầm, lao vào tủ điện tầng hầm với một cây búa. Lan, người phụ nữ nhút nhát nhưng có trí nhớ siêu phàm, ghi chép lại từng bước đi, từng cửa phòng, từng lỗ hổng khí nén, cố gắng liên tưởng ra lộ trình thoát. Còn Giang – ông biết rằng họ chỉ còn vài giờ trước khi hệ thống bên ngoài phát hiện mất liên lạc và phá hủy cả tòa nhà để ngăn dịch. Ông phải lựa chọn giữa hy sinh máy bơm khí độc duy nhất còn hoạt động (dù nó sẽ phát tán nấm ra ngoài nếu bị vỡ) hay để dòng khí độc thông qua, khiến cả tầng hầm trở thành nồi áp suất tử thần.
Giữa hỗn loạn, lây nhiễm và thời gian cạn dần, ba mạng người ấy, với những mâu thuẫn, sợ hãi và lòng trăn trở, phải đối mặt với quyết định định mệnh. Họ không chỉ chiến đấu chống lại một sinh vật ngoài đời thực, mà còn chống lại chính sự điên rồ của chính mình – sự thèm khát sống sót đã khiến một người nỗ lực giữ chặt cửa hầm, trong khi một người khác, vừa bị nhiễm nhẹ, đang vật lộn với cơn sốt và ảo giác, nhìn những sợi nấm xanh lục vươn ra từ da tay mình. Kho Chứa Chết Chóc giờ đây không chỉ là một cơ sở thí nghiệm; nó là một sinh vật khổng lồ đang hút cạn oxy, và họ là những tế bào cuối cùng đang cố gắng đóng băng cơ thể độc hại ấy từ bên trong.


