Giang Hao mở mắt lên, sau 25 năm dài đến chóng mặt trong hư vô. Kỷ niệm cuối cùng còn lại mãnh liệt như sét đánh: tiếng la hét hãi hùng của đứa trẻ sắp rơi từ mái nhà, bản năng lao tới, và rồi bóng tối tĩnh lặng, không đáy xóa nhòa mọi dấu vết. Giờ anh nằm trên giường bệnh, ánh trắng lạnh lẽo từ trần nhà khiến anh chói mắt. Chốc lát, anh còn tưởng mình vẫn nằm trong phòng cấp cứu cũ, mùi thuốc sát trùng và thanh âm hồi sức vội vã bao trùm.
Nhưng không. Khi mắt anh chớp vài lần tập trung, cảnh vật hiện ra lạ lùng. Không phải những tường sứ trắng mờ anh quen thuộc, mà là một tấm kính lớn trong suốt, mô phỏng hình ảnh bầu trời xanh thăm thẳm bên ngoài, chìm nổi những hình khối kim loại sừng sững hiếm khi nhìn thấy trên sách vở. Từ xa, nghe thấy âm thanh lạ – không tiếng động cơ lớn, không tiếng còi xe inh ỏi quen thuộc, mà là một âm thanh rè rè, liên tục, như tiếng vo ve của một đàn ong khổng lồ cách xa hàng cây số. Anh giơ tay lên, muốn đưa qua mép giường như ngày thường, nhưng thứ anh nhìn thấy không phải da thịt. Đó là một bộ khung sườn bằng kim loại mảnh mai, trong suốt như nước đóng băng, uốn lượn theo một vẻ đẹp cơ khí hoàn hảo, thay thế cho bàn tay và cánh tay anh từng dùng để cầm bàn mổ, nâng niu người bệnh. Sốc. Sự thật này như một gáo nước lạnh dội thẳng vào ký ức về đôi tay ấy – đôi tay mọc lên từ những năm tháng học tập miệt mài, những đêm thức trắng để cứu người, đôi tay từng nắm lấy đứa trẻ sắp rơi.
Giang Hao tìm cách ngồi dậy, đầu óc nặng trịch như bị lấp đầy bởi bùn. Nhân viên y tế mặc áo blouse trắng hoàn toàn khác, không có nút áo cài cúc, mà là một loại vải co giãn nhẹ, đeo trên ngực những thiết bị nhỏ phát ánh sáng xanh lấp lánh. Họ di chuyển nhanh nhẹn, không cất tiếng bước chân đinh磕, mà trượt êm như bóng ma trên sàn bóng láng. Một người tiến lại, giọng nói vang lên từ một thiết bị nhỏ gắn vào cổ áo: Bác sĩ Hao? Tôi là Tiến sĩ Minh. Anh tỉnh rồi. Động cơ hỗ trợ vận hành bên ngoài hoạt động ổn định, nhưng hệ thần kinh ngoại vi vẫn cần thời gian phục hồi. Tiến sĩ Minh chỉ vào những thiết bị gắn vào cơ thể anh. Đây là công nghệ hỗ trợ sinh tồn thế hệ mới. Chúng tôi sẽ hướng dẫn anh.
Hướng dẫn? Giang Hao cảm thấy lòng mình như bị xé toạc. Tôi... hôn mê 25 năm? anh hỏi, giọng khản đặc, cảm giác chân như không chạm đất. Trẻ em... đứa trẻ đó... nó có ổn không? Tiến sĩ Minh nhìn anh một ánh sâu xa, có vẻ hiểu. Chúng tôi đã điều tra. Vụ tai nạn xảy ra năm 1999. Anh đã cứu được đứa trẻ. Trời cảm ơn anh, bác sĩ Hao.
25 năm... 1999. Số năm anh bỏ lỡ. Năm tháng anh từng sống – đầy mong ước, đầy mồ hôi nước mắt, đầy sự hy sinh cho y khoa – bỗng chốc trở thành một ký ức không gian. Không gian tĩnh tại, nằm ngoài dòng chảy thời gian hiện tại. Anh như một du khách từ quá khứ lạc lối sang tương lai. Mọi thứ quen thuộc trong ký ức không gian anh từng gọi là thực tại giờ đều trở nên xa xôi, huyền bí: mùi sách giấy cũ thư viện y khoa, tiếng chuông báo động của bệnh viện, cái cảm giác khi bàn tay anh lần đầu tiên tiếp xúc với tim người bệnh trong ca mổ, mồ hôi trên trán, nỗi lo âu khi chờ kết quả xét nghiệm...
Màn hình ti vi trong phòng, in hình ảnh sống động đến kinh ngạc – không phải hình ảnh phẳng, mà như cửa sổ mở vào một thế giới khác, nơi người ta trò chuyện bằng hình ba chiều, di chuyển trong không khí mà không cần phương tiện, tin tức được cập nhật tức thì. Anh hỏi về thành phố. Tiến sĩ Minh lấy một thiết nhỏ ra, vẽ một hình ảnh lập thể trong không gian trước mặt anh. Thật là kinh hoàng. Những con đường rộng thênh thang như sông, các tòa nhà vươn cao tận mây, biến dạng kỳ lạ như những ngọn núi đá nhô lên từ lòng đất, móc nối với nhau bằng những cây cầu không nhìn thấy, chạy những chiếc tàu bay sáng rực như sao chổi. Không một bóng người đi bộ, chỉ có những bóng hình di chuyển nhanh chóng theo các làn đường trên không trung.
Ký ức không gian của anh – những khu phố cũ với hai hàng cây xanh, những ngõ nhỏ tấp nập xe đạp, những tiệm tạp hóa quen thuộc – tất cả đều trở thành một bức tranh xưa cũ, một di tích của quá khứ. Nỗi đau không chỉ đến vì sự thay đổi chóng mặt, mà còn vì sự mất mát trọn vẹn của cuộc sống anh đã sống, của con người anh từng là. Anh là một bác sĩ 25 tuổi trong cơ thể một người ngoài 50 tuổi, nhưng còn xa hơn thế: anh là một linh hồn lạc lõng, bị kẹt giữa hai không gian thời gian. Ký ức không gian ấy đối đầu dữ dội với một thế giới thực tại đầy tiếng ồn công nghệ, nơi mà giá trị con người dường như bị lu mờ bởi hiệu quả và thuật toán. Mỗi lần anh cố gắng giữ lấy một mẩu ký ức về một buổi chiều đầy nắng trong bệnh viện, một lời cảm ơn chân thành của bệnh nhân, đều bị xé toạc bởi sự thật tàn khốc: tất cả đã thuộc về một thế giới không còn tồn tại tại. Giang Hao nhìn qua ô cửa kính trong suốt, thấy những ngôi sao vẫn như xưa, nhưng giữa anh và chúng giờ là một khoảng cách do 25 năm tạo ra, một khoảng cách mà ký ức không gian không bao giờ có thể lấp đầy. Trở lại? Hay bắt đầu lại? Câu hỏi đó như một câu thần chú, day dứt anh trong từng nhịp đập trái tim ma sát với thế giới xa lạ này. Cuộc chiến chống lại sự lãng quên và nỗ lực thích nghi với một cuộc sống hoàn toàn mới, một cuộc sống không thuộc về ký ức không gian của anh, giờ mới thực sự bắt đầu.







