Giữa tôi và Marika, từ thuở thơ ấu cho đến giờ, khoảng cách luôn rõ ràng như bức tường vô hình. Tôi – một cậu trai tầm thường, thiếu hấp dẫn, chẳng bao giờ được ai thực sự chú ý. Còn cô ấy? Ánh nắng trong veo, nụ cười ấm áp, và cả trái tim rộng mở của Marika luôn là điểm đến không thể chối từ của mọi người. Việc tôi – một kẻ như thế – tỏ tình với cô bạn thân nhất ấy? Chẳng khác nào một giấc viển vông tàn khốc. Nó không thể xảy ra. Nó không được phép xảy ra.
Vậy nên, trong đêm giao thừa nào đó, khi sao băng băng bóng vẽ lên bầu trời đêm đen như mực, cái tủi thân, tuyệt vọng kéo tôi vào một hành động vớ vẩn. Tôi nhắm mắt lại, thì thầm trong đầu như một lời cầu nguyện ngu muội: Ước gì tôi hiểu được... ước gì tôi biết được ai thực sự nghĩ gì về tôi. Ước gì có một cách nào đó... Và rồi, khi tôi mở mắt lần nữa, chiếc điện thoại cũ kỹ trong tay đã hóa thành... thứ gì đó khác biệt. Một dòng chữ nhỏ xuất hiện trên màn hình, lấp lánh như kim tự tháp: Marika-chan no Koukando wa Bukkowareteiru – Bản giới hạn của Marika-chan đang bị vỡ? Tôi khinh bỉ chính sự ngớ ngẩn của mình. Một giấc mộng sau khi uống rượu thôi.
Nhưng sáng hôm sau, khi tỉnh dậy, thứ đó vẫn còn ở đó. Vừa khép mắt mở lại, tôi đã thấy nó: một đường kẻ mờ ảo, như một thanh đo ẩn mình trong góc mắt tôi hoặc ngay trên thực tại. Một thanh đo hiển thị một con số 0.02% – cực thấp, gần như chạm đáy tuyệt đối – được gắn liền với khuôn mặt ngái ngủ của em gái tôi đang sửa soạn đi học. Tôi giật mình. Chạy vào nhà tắm, đối mặt với gương, và thanh đo đó ngay lập tức hiện ra, chỉ vào khuôn mặt tôi với một con số đáng buồn: Tôi: 45%. Thử nghiệm với mẹ, với hàng xóm, với đồng nghiệp – con số thay đổi tuỳ hoàn cảnh, nhưng luôn hiện hữu, luôn đúng sai. Nó không phải là mộng. Sự thật tàn khốc đã ập đến: Tôi có thể nhìn thấy tình cảm, sự cảm nhận của người khác dành cho tôi, như thể nó hiển thị như một thanh đo trong một game mô phỏng tình yêu!
Mạch máu tôi như dồn về đầu. Má hồng bừng lên như lửa, tim đập thình thịch như muốn phá lồng ngực ra. Nghĩ đến Marika, người bạn thân mà tôi yêu thương từ thuở nho nhỏ, người mà thanh đo của tôi chắc chắn đang lắc lư quanh con số 0.02% kia... Cái chết dường như lơ lửng ngay trước mắt. Nhưng nếu cô ấy ghét tôi đến mức đó, tại sao... tại sao sao lại tốt bụng với tôi?
Sáng hôm đó, tại trường học, khi tôi bất cẩn làm rơi vở, Marika lại là người nhanh chân nhất đến nhặt giúp. Nụ cười cô ấy tươi như ngày thường, giọng nói dịu dàng: Cố lên đấy! – những lời ấy khiến tôi như sực nhớ lại thanh báo động đỏ 0.02% kia trong đầu. Sự mâu thuẫn làm tôi choáng váng. Tại sao sự ghét bỏ đến vậy mà hành động lại ấm áp đến thế? Đó có phải là mặt nạ che giấu? Hay... thanh đo đó đã lỗi, đã bukkowareteiru (vỡ) từ đầu? Hay đơn giản... nó không thực sự phản ánh mọi thứ? Cái tên Marika-chan no Koukando wa Bukkowareteiru – chữ vỡ kia – giờ đây không còn là lời đề đơn vô nghĩa, mà trở thành một câu hỏi gai góc, ám ảnh, cứ nhắc đi nhắc lại trong đầu tôi mỗi khi nhìn thấy nụ cười ấy. Cái giới hạn của tình cảm cô gái ấy dành cho tôi, liệu có thực sự đã vỡ để lộ ra sự thật trần trụi... hay chính bản thân tôi mới là người đang vỡ nát vì không thể giải mã được nghịch lý trước mắt? Tình cảm ấy... liệu có thật không? Và nếu có, tại sao nó lại hiển thị một cách... như vậy?







