Mẹ Vợ Rực Rỡ
Tiêu Tú Quỳnh đã gắn bó với xưởng đậu phụ Đỉnh Hòa từ thuở thiếu nữ, làm tổng quản qua ba đời chủ, bà đổ hết tâm huyết vào nghề truyền thống này. Những khối đậu trắng ngần, thơm lừng là niềm tự hào của gia đình, từng nuôi sống bao thế hệ ở Hồng Kông. Nhưng đời thứ ba, cậu chủ Đậu Chương đối mặt thực tế phũ phàng: thực phẩm đậu phụ dần mất chỗ đứng, khách hàng quay lưng với món ăn quen thuộc xưa cũ. Bế tắc, Chương đành nhờ cậy bạn thân Vương Triệu Minh – một tay sành sỏi về kinh doanh – về làm sếp lớn, đứng trên cả Quỳnh.
Triệu Minh xông xáo cải tổ ngay lập tức, quyết liệt đến mức khiến ai nấy xôn xao. Cắt bớt nhân công, kêu gọi vốn từ đối tác Nhật Bản, biến xưởng cổ kính thành mô hình hiện đại. Quỳnh lắc đầu ngao ngán, bà thấy cách làm này lạnh lùng, thiếu tình người, mà Minh thì chẳng qua cũng chỉ là gã trai trẻ non nớt, chưa hiểu gì về cái tình cái nghĩa của nghề cũ. Còn Minh thì cay cú Quỳnh triệt để, coi bà như cái gai trong mắt vì bà hay che chở cho Đồ Uy Long – tay chân lười nhác, miệng dẻo quẹo, toàn nói dối và làm việc bê tha. Minh nổi trận lôi đình mỗi khi bắt gặp Long lảng vảng, nhưng sâu thẳm, Long lại là gã đàn ông tình nghĩa bậc nhất. Vợ bỏ theo trai, hắn vẫn cắn răng một mình gồng gánh, phụng dưỡng mẹ vợ già yếu chu đáo, không một lời kêu ca.
Giữa lúc công việc rối ren, Minh tình cờ đụng độ Tư Đồ Lam – cô bạn thanh mai trúc mã ngày xưa. Lam giờ là nhà văn tài hoa kiêm bà chủ tiệm cà phê ấm cúng, sống phóng khoáng, coi tiền bạc nhẹ tênh như gió thoảng. Sự tự do, lạc quan của Lam cuốn hút Minh ngay từ cái nhìn đầu, anh ngưỡng mộ và nhanh chóng đem lòng yêu say đắm. Ai ngờ, Lam lại chính là con gái duy nhất của Quỳnh! Bí mật vỡ lở, Quỳnh giận dữ ra mặt, dùng đủ lý lẽ ngăn cản con gái, bảo Minh là kẻ cơ hội, không xứng. Nhưng tình yêu chân thành của đôi trẻ mạnh mẽ hơn mọi trở ngại, họ vẫn nên duyên vợ chồng trong niềm vui xen lẫn nước mắt.
Dù vậy, không khí giữa mẹ vợ Quỳnh và con rể Minh cứ căng như dây đàn. Lam kẹt giữa lằn ranh, bao lần khóc hết nước mắt vì những cuộc cãi vã nảy lửa ở xưởng. Mọi thứ bùng nổ khi Minh bắt tay hợp tác với công ty của Kỷ Hiểu Doanh – cô bạn gái cũ đầy mưu mô. Hiểu Doanh giờ đã là người yêu Uy Long, nhưng vẫn hay lảng vảng bên Minh, trút hết nỗi lòng riêng tư, khéo léo lôi kéo anh vào bẫy. Cô ta còn cấu kết với Phó Đức Chính – cha Đậu Chương, một lão già tham lam – và nhân tình Tư Đồ Đan Đan để lợi dụng Minh, ép bán xưởng đậu phụ trăm năm cho tay Nhật. Minh bị cuốn vào vòng xoáy, vô tình phản bội lòng tin của mẹ vợ lẫn vợ yêu.
Thảm họa ập đến: xưởng Đỉnh Hòa rơi vào tay ngoại bang, Đậu Chương đành lê bước ra chợ, ngồi bán đậu phụ lẻ tẻ bên vỉa hè, nắng gió Hong Kong táp vào mặt. Minh mất hết uy tín, gia đình tan nát. Liệu họ có tìm cách vực dậy thương hiệu lừng danh một thời? Mối quan hệ mẹ vợ rực rỡ nhưng đầy sóng gió với con rể có thể hóa giải, hay cứ mãi là nút thắt không nguôi?







