Phim The Last Beergin Vietsub - HD

Xem phim mới Phim The Last Beergin Vietsub - HD trên www.khophim4.top. Bạn cũng có thể tải xuống Phim The Last Beergin Vietsub - HD miễn phí, xem trực tuyến với nhiều chất lượng khác nhau Full HD 720P 360P 240P 480P. Hãy chia sẻ Phim The Last Beergin Vietsub - HD trên www.khophim4.top để cùng thưởng thức nhé.

92 Phút

Quốc gia: Philippines

Đạo diễn: Nuel C. Naval

Diễn viên: Cherry Pie PicacheJC SantosJojit LorenzoKetchup EusebioMercedes CabralNikki ValdezPepe HerreraSoliman CruzXyriel ManabatZaijian Jaranilla

Thể loại: Chính kịch, Hài Hước, Vietsub

0/ 5 0 lượt
Tập phim:
Nội dung phim

Mưa tầm tã từ tối thứ Ba, cái loại mưa rây rây mãi không dứt, khiến lòng đường nhựa bóng loáng như tráng dầu. Cửa hàng tiện lợi 24/7 nằm lù lù ở góc ngã tư, biển hiệu OPEN nhấp nháy liên tục vì hở mạch điện, tiếng máy làm slushie gầm gừ nhọc nhằn, mùi bánh Hot Pocket để quá lửa lẫn mùi bạt ngàn váng sữa nồng nặc cả cái không gian nhỏ hẹp.

Hilo đứng gục trước tủ đựng bia, hai lòng bàn tay đẫm mồ hôi ép sát vào mặt kính lạnh ngắt. Anh đếm gạch dưới chân đã ba lần: 127 viên từ cửa vào đến tường sau, 42 viên từ tủ bia đến quầy thu ngân. Tin nhắn của vợ vẫn sáng đèn trên màn hình điện thoại chưa đọc: Anh về chưa? Con nhỏ sốt 38.5 độ. Anh vốn là trụ cột cả nhà, tiền nhà, tiền học cho hai đứa nhỏ, tiền thuốc huyết áp cho bố già đều trông chờ vào đồng lương thợ sửa xe của anh. Anh không chạy trốn mãi đâu, chỉ là lúc ra khỏi xưởng xe, anh lỡ tay xoay vô lăng qua đèn đỏ, chạy lăng xăng đến khi đèn báo xăng nhấp nháy mới ghé vào đây. Áo thợ còn dính vết mỡ đen, tay anh chai sần vì cầm cờ lê, giờ chỉ muốn tìm chỗ vứt bỏ cái gánh nặng trên vai dù chỉ một tiếng.

Cách đó mấy bước, ông đàn ông mặc vest than chì đắt tiền đứng giữa kệ snack, nhìn túi khoai tây chiên như thể nó chứa cả vận mệnh của mình. Cà vạt thòng lọng, tóc vẫn vuốt gel chuẩn chỉnh nhưng gương mặt hốc hác hẳn. RG vừa bị công ty sa thải ba tuần trước, vợ xách vali dắt chó cưng đi hai hôm rồi, trong túi áo ngực còn gấp lá thư con gái gửi từ Seattle: Bố ơi, nhà con có phòng trống, tụi nhỏ nhớ ông lắm, qua đây ở với chúng con đi. Ông ngồi trong xe Audi ở bãi đỗ suốt 40 phút, đứng trước ngã ba đường: quay về trung tâm xin ông chủ cũ tha thứ, hay lên chuyến xe buýt đi biển lúc 10 giờ tối, bỏ lại tất cả. Giờ nhìn túi khoai chiên muối chua hay nướng thịt cũng chẳng biết chọn, vì với ông, ngay cả lựa chọn nhỏ xíu này cũng sợ hối hận.

Cửa tự động rít lên, gió ẩm ướt tạt vào. Một người phụ nữ mặc áo hoodie xanh bạc phếch bước vào, chân giày sneaker kêu cót két trên nền lát gạch. Giỏ nhựa kéo lê đầy tã người lớn, chai Sprite 2 lít, gói cháo ăn liền, tay áo trái dính vệt bột cà rốt nghiền. Tere chăm sóc chồng tàn tật đã nửa năm, từ hôm Bảo ngã giàn giáo công trình, gãy đốt sống sống, liệt hai chân, không nói được, chỉ chớp mắt hai cái là đồng ý, một cái là từ chối. Cô không ngủ quá 3 tiếng mỗi đêm, lưng đau rã rời vì bế chồng, điện thoại chỉ còn 1 pin vì quên sạc lúc rửa vết loét cho Bảo. Cô ghé đây vì tã hết rồi, Bảo chỉ chịu dùng loại Huggies đắt tiền, loại thường thì ông ấy chớp mắt một cái phản đối. Mệt mỏi quá, cô suýt va vào kệ snack, RG lùi lại nói xin lỗi, cô gật đầu không thèm ngẩng lên.

Một cô gái tóc hồng búi hai củ lạc, váy kẻ caro ngắn chấm đùi, ba lô khóa kéo gãy toạc đi vào, nhai kẹo cao su sột soạt. Sandy 16 tuổi, bỏ học buổi sáng, mẹ tịch thu điện thoại, hút thuốc lá giấu sau trong tai, hẹn bạn Minh đứng ngoài cổng mua kẹo cao su để che mùi thuốc. Với cô, mấy chuyện đó là cả thế giới: Minh không rep tin nhắn, giày sneaker mới mua cạp gót rách, bố đòi gửi lên trường nội trú trên núi tháng sau. Cô dựa vào kệ kẹo, vô tình đụng phải anh chàng đang lau nhà – Isaac 19 tuổi, mặc áo polo đỏ đồng phục cửa hàng, thẻ tên lệch hẳn một bên, xô nước lau sàn sánh nước. Cẩn thận chút đi, cậu lắp bắp, cúi xuống nhặt chiếc găng tay Sandy làm rơi. Cô lăn tăn mắt: Biết rồi, biết rồi, nhưng không giật lấy ngay, nhìn cậu vuốt phẳng từng ngón găng tay đặt lên quầy nhẹ nhàng.

Phía trên quầy thu ngân, trên kệ cao nhất để rượu đắt tiền, có một lon bia duy nhất nằm im lìm: The Last Beergin. Chủ cửa hàng nhập về 24 lon hãng Bỉ hiếm nửa năm trước, bán được 23 lon, chỉ còn đúng này. Giá 22 đô, đắt hơn cả tiền xăng Hilo đổ tuần trước, chủ cửa hàng đùa ai mua tặng kèm slushie miễn phí, chưa ai thèm mua.

Tere đứng ở quầy thu ngân, đếm tiền lẻ nhàu nát trong ví, tay run bần bật. Thiếu 5k nữa, nhân viên thu ngân nói chán chường. Tere tái mặt, định bỏ chai Sprite lại, Hilo từ phía sau bước lên, gạt tờ 5k lên quầy: Tôi trả phần này. Tiếng anh khàn khàn, Hôm trước tôi quên ví, người ta giúp, giờ tôi giúp chị. Tere ngẩng lên, mỉm cười nhẹ, vết nhăn đuôi mắt hiện rõ: Cảm ơn nhé, tôi là Tere. Hilo.

RG đi lại gần, nhìn lon The Last Beergin: Cái đó bao nhiêu vậy? Nhân viên cười: 22 đô, ông mua à? Chỉ còn một lon thôi, mua tặng slushie miễn phí. RG cười khô: Tôi cào xổ số trúng có 5 đô thôi, không đủ. Sandy chống cằm lên quầy: Lon bia xấu xí thế mà 22 đô? Mắc điên đấy. Isaac vừa sắp xếp kệ kẹo cao su, vô tình lên tiếng: Nó là bia Bỉ nhập khẩu, vị hạt dẻ đậm đà. Mọi người quay lại nhìn, cậu đỏ mặt: À, tôi có đọc trên bao bì. Sandy trợn mắt: Isaac đúng không? Mày làm ở đây hả? Cậu gật đầu, tai đỏ bừng: Ừ, làm part-time 3 tháng rồi. Sandy bật cười: Tớ nhớ mày, hay lau chỗ máy slushie, tớ hay lấy vị cherry.

Tere nhìn lon The Last Beergin, bỗng quyết định: 22 đô à? Tôi mua. Mọi người nhìn cô, cô nhún vai: Bảo thích bia Bỉ lắm, hồi chưa tai nạn tuần nào cũng uống. Lâu rồi tôi không mua cho anh ấy cái gì vui vẻ. Cô rút tờ 50k, cầm lấy lon bia, lạnh và nặng hơn cô tưởng. Hilo mỉm cười: Anh ấy sẽ thích đấy. Tere gật đầu, xách giỏ đi ra, lon The Last Beergin cất cẩn thận trong túi xách, cạnh bức ảnh Bảo hồi chưa tai nạn, tay cầm lon bia cười tươi.

RG nhìn bóng Tere đi mất, rút điện thoại gọi cho vợ cũ: Tôi về đây, xin lỗi nhé. Hilo kiểm tra điện thoại, trả lời tin nhắn vợ: Anh về ngay, mua thuốc hạ sốt cho con nhỏ nha. Sandy nhìn Isaac, sực nhớ: Tớ để quên găng tay hôm qua ở đây phải không? Isaac chạy vào kho, đưa ra đôi găng tay hồng: Đây, tớ cất lại cho cậu. Sandy nhận lấy: Cảm ơn. Thứ bảy này tớ rảnh, mày muốn đi uống slushie không? Isaac đỏ mặt đến tận gáy, gật đầu lảo đảo làm rơi cả thẻ tên: Ừ, ờ, được. Sandy cười khúc khích: Gặp lại mày nhé, chạy vụt ra gặp Minh.

Mưa vẫn rơi. Lon The Last Beergin đã biến khỏi kệ, nhưng chẳng ai quan tâm nữa. Tere lái xe về nhà, đặt lon bia lên bàn cạnh Bảo, rót ra hai cốc nhỏ, một cốc cho cô, một cốc đổ vào cốc uống dặm cho chồng. Hilo lái xe về nhà, Hilo quay về với gánh nặng của mình, nhưng lần này không thấy mệt nữa. Isaac cầm cây lau nhà, cười ngớ ngẩn, thứ bảy này sẽ đi uống slushie với Sandy, cậu đã chờ cả ba tháng rồi.

Năm người lạ giao nhau trong cái đêm mưa ấy, chẳng ai thay đổi cả thế giới, nhưng mỗi người đều mang theo chút ấm áp, nhờ cái lon bia The Last Beergin nằm lặng lẽ trên kệ cao ấy.

Thu gọn...