Tiểu Ma Đầu Lộ Tẩy Rồi (Phần 2)
Giang hồ vốn chẳng có chỗ cho sự trong sạch tuyệt đối. Âm mưu và thủ đoạn luôn xoay quanh những danh môn chính phái lẫy lừng như Hoa Sơn, Không Động, hay chính học viện “Bích Tâm Minh” mà Vu Nhân Kiệt lúc này buộc phải bước chân vào. Ngôi trường này không chỉ là nơi dạy võ học, còn là trung tâm rửa não, phát triển nhân tài cho chính đạo. Vào đây đồng nghĩa với việc từng bước đào tạo nên những kẻ sẵn sàng giương dao chém giết ma giáo – thứ mà Vu Nhân Kiệt vốn thuộc về.
Sự nguy hiểm không nằm ở những bài kiểm tra võ công khó nhằn, mà ở đôi mắt của mọi người xung quanh. Một ánh nhìn quá tinh tường, một câu hỏi định vị quá sâu, một cử chỉ không phù hợp với thân phận “hài nhi nghịch tử” đều có thể đặt anh vào vòng nguy hiểm. Hơn ai hết, Vu Nhân Kiệt hiểu rằng mình không chỉ là một tân sinh, mà là một “quả bom hẹn giờ” cài vào trái tim của kẻ thù. Mỗi bước chân trên con đường lát đá trắng của học viện đều là một sự đánh đổi với cái chết.
Thế rồi, con đường ấy chợp mắt đã có người đi trước, và đi bằng một chiếc vali nhỏ, giam giữ toàn bộ bí mét của cuộc đời mình. Thông tin cá nhân của Vu Nhân Kiệt, từ lúc sinh ra tại Lãng Tử Các, đến những năm tháng tu luyện trong Tà Thiên Cấm Địa, thậm chí cả những phong thái đặc trưng khi thi triển “Huyết Ảnh Thần quyền”, đều nằm gọn trong một bản dò tìm chi tiết do một kẻ nào đó vén mở. Kẻ đó muốn gì? Chỉ là một trò đùa, hay một bẫy được tính toán kỹ lưỡng? Vu Nhân Kiệt không biết. Nhưng anh biết rằng, với thân phận “Vu Nhân Kiệt” thuần chính, anh đã chết trong mắt kẻ thù ngay từ khi đặt chân vào Bích Tâm Minh.
Trong cái chết ấy, một cánh cửa mở ra không ngờ tới: mặc áo quần con gái.
Đó không chỉ là một chiêu trò đời thường của Tiểu Ma Đầu, mà là một tuyệt chiêu sinh tồn trong tuyệt cảnh. Khi mọi người chỉ tìm kiếm một thiếu niên ma giáo đực, họ sẽ không ngờ tới một cô nữ sinh ưa nhút nhát, thích mặc lụa mềm, lại chính là kẻ họ truy lùng. Quyết định ấy như một nhát dao cắt đứt mọi liên hệ với quá khứ, nhưng cũng như một bước nhảy vào vũng lầy mới. Vu Nhân Kiệt phải học cách cười e thẹn, chạy nhẹ nhàng, giọng nói cao hơn một nốt, và đôi bàn tay từng nắm chặt thanh kiếm sát nhân giờ phải nắm lấy tà áo, vuốt ve những mép khăn. Mỗi ngày trôi qua là một màn kịch được diễn lại hàng chục lần, với một khán giả vô hình mà vô cùng nguy hiểm: toàn bộ học viện.
Cuộc sống trong vườn trường từ đó trở nên hung hiểm và hài hước một cách lộn xộn. Anh phải đối mặt với những “trận chiến” tưởng chừng vô hại: tranh giành chỗ phơi quần áo với các nữ đồng nghiệp, học cách đan mũ len trong giờ nghỉ, và giải thích tại sao “chưa bao giờ” bị say nắng vì một “chàng thiếu niên tuấn tú” nào đó. Mỗi lần bị một nữ sinh ưỡn ngực trêu chọc về vẻ ngoài “mỏng manh”, tim anh lại đập thình thịch – không phải vì xấu hổ, mà vì sợ rằng một phản ứng quá mạnh mẽ sẽ lộ nguyên hình Tiểu Ma Đầu trong lõi ngực.
Nhưng nguy cơ luôn rình rập. Có những giây phút đông người, một bóng người lạnh lẽo bước tới, ánh mắt như dao cắt qua lớp vải mỏng manh kia, như muốn xuyên thấu đến lớp da thật và trái tim đang đập loạn nhịp của một kẻ giả dạng. Có những lời đồn về “vụ ngoại tuyến ma giáo giấu mặt” được thốt ra trong bữa cơm tập thể, khiến Vu Nhân Kiệt suýt phun cơm ra. Anh phải liên tục điều chỉnh, biến hóa, lồng ghép những chi tiết của một cô gái thực sự vào chính bản chất đàn ông mình.
Và giữa tất cả, có một luồng khí thế lạnh lẽo, bí ẩm, luôn tồn tại. Kẻ đã bóc trần thân phận anh vẫn chưa hiện diện. Hắn ta đang ở đâu? Trong số các thầy cử hành nghi lễ? Trong một nhóm sư huynh sư tỷ nghiêm túc? Hay thậm chí, chính là người ngồi cạnh bàn ăn, mỉm cười trao cho anh một miếng thịt luộc với ánh mắt thăm dò?
“Chứng nhận người tốt” giờ đây trở thành một trò đùa xa xỉ. Mục tiêu thực sự củaVu Nhân Kiệt bỗng trở nên mơ hồ: liệu anh đang tìm cách rửa sạch tên tuổi ma giáo, hay đang lún sâu hơn vào lòng đất của kẻ thù để thu thập bí mật? Mỗi bước chân trong chiếc áo khoác nữ nhỏ nhoi kia không chỉ là để sống sót, mà còn là một mũi tên chỉ ra một hướng đi mới, một khả năng chuyển hóa tình thế tuyệt đối.
Cuộc sống ở Bích Tâm Minh giờ là một ván cờ trên mảnh sân đá cuội. Vu Nhân Kiệt, với tư cách là Tiểu Ma Đầu Lộ Tẩy Rồi, không còn là kẻ săn được, mà trở thành con mồi hoàn hảo nhất. Thế nhưng, trong chính bộ dạng yếu đuối và đáng thương ấy, một ngọn lửa mới bùng lên: ngọn lửa của sự giả dạng tuyệt đối, của sự khôn ngoan xen lẫn bất an, và của một quyết tâm không cho phép bản thân thất bại, dù trên người mình đang khoác lên một lớp vỏ hoàn toàn xa lạ.
Hài hước ư? Có, nó hiện ra trong những tình huống trớ trêu như bị thầy giáo bắt đứng lớp vì “quá ư là điệu bộ con gái”. Nhưng sau mỗi trận cười, là một cơn ác mộng lạnh: liệu lần sau, liệu lần sau, liệu… liệu Tiểu Ma Đầu có vẫn giữ được lớp mặt nạ ấy trước khi bị lộ toàn bộ, rồi trôi xuống vực thẳm của sự thật không?






