Phim Tình Yêu Không Có Cổ Tích - FHD

Xem phim mới Phim Tình Yêu Không Có Cổ Tích - FHD trên www.khophim4.top. Bạn cũng có thể tải xuống Phim Tình Yêu Không Có Cổ Tích - FHD miễn phí, xem trực tuyến với nhiều chất lượng khác nhau Full HD 720P 360P 240P 480P. Hãy chia sẻ Phim Tình Yêu Không Có Cổ Tích - FHD trên www.khophim4.top để cùng thưởng thức nhé.

45 phút/tập

Đang phát: Tập 37

Tập mới nhất: Tập 37Tập 36Tập 35

Quốc gia: Trung Quốc

Đạo diễn: Trương Hiểu Ba

Thể loại: Chính kịch, Tâm Lý, Tình Cảm, Vietsub

0/ 5 0 lượt
Nội dung phim

Lâm Triển Kiều 32 tuổi, sống trong căn hộ nhỏ tự mua ở quận Tây Hồ, Hà Nội, ban công trồng đầy cây xương rồng và treo mấy tấm bản vẽ kiến trúc chưa hoàn thiện. Cô là trưởng nhóm thiết kế của một công ty kiến trúc lớn, lương đủ để tự lo cho mình, không cần nhờ vả ai, kể cả bố mẹ. Xung quanh cô không thiếu người theo đuổi: có cậu ấm con nhà địa ốc gửi tận Porsche cho sinh nhật, có đồng nghiệp làm cùng 5 năm cầu hôn, muốn cô nghỉ việc ở nhà chăm con vì anh kiếm đủ tiền nuôi em. Cô từ chối hết, không phải ghét hôn nhân, mà sợ phải thỏa hiệp cái tôi xây dựng bao năm. Có lần ngồi uống cà phê với bạn thân, cô nhấp ngụm cà phê đen đắng ngắt, nói: Tình yêu không có cổ tích đâu, mấy cái kết hoàng tử đón công chúa chỉ có trong phim hoạt hình thôi. Tôi không cần ai nuôi, chỉ cần người tôn trọng việc tôi thức đêm vẽ bản vẽ, không bảo tôi 'phụ nữ giỏi làm gì, lấy chồng là xong'.

Hà Đức Chương xuất hiện lần đầu ở đám cưới bạn chung, anh là nhiếp ảnh gia tài liệu tự do, vừa từ vùng cao Hà Giang về, quần áo lấm lem, tay xách cái túi máy ảnh cũ kỹ. Lúc phục vụ tiệc, anh vô ý làm đổ rượu vang đỏ lên chiếc váy lụa cô đặt may tận 3 tháng lương. Triển Kiều trừng mắt nhìn, anh lúng túng xin lỗi, đưa danh thiếp, cô vứt luôn vào thùng rác, nghĩ anh là kiểu người bất cẩn, không đáng tin.

Sau đó hai người gặp lại khi cô được giao thiết kế trung tâm văn hóa cộng đồng cho một bản người Dao ở Hà Giang, đơn vị chủ đầu tư thuê Đức Chương đến chụp tư liệu quá trình thi công. Lần này hiểu lầm còn nhiều hơn: cô thấy anh hay ngủ nướng, đi họp muộn, cứ cầm máy ảnh chạy theo mấy bà già dệt vải, trẻ con đi học chứ không chịu chụp mấy tấm ảnh check-in cho công ty cô báo cáo. Anh thì thấy cô quá cứng nhắc, chỉ ngồi gõ máy tính vẽ bản vẽ, không chịu xuống ruộng hỏi người dân họ cần gì, nên thiết kế mãi không xong. Có hôm cô trượt chân ngã ở chợ bản, trẹo mắt cá chân, anh cõng cô 2 cây số về nhà khách, lưng đau nhức vẫn không kêu một tiếng. Tối đó cô lục cái máy ảnh của anh, thấy hàng nghìn tấm ảnh không chỉ có cảnh đẹp, mà có cả bà nội già yếu vẫn ngồi dệt vải, đứa trẻ nhỏ học dưới ánh đèn dầu, anh bảo: Tôi lớn lên ở bản như thế này, sợ mấy cái văn hóa này biến mất, chụp ảnh không phải để nổi tiếng, để ghi lại thôi. Cô mới hiểu mình đã đánh giá sai anh.

Hành trình cùng nhau làm dự án 6 tháng, họ dần hiểu nhau qua những lần cãi vã rồi lại làm hòa. Có lúc công ty Triển Kiều gọi, bảo nếu cô hoàn thành dự án sớm 3 tháng sẽ được thăng chức giám đốc sáng tạo, nhưng phải sang Singapore làm việc 2 năm. Cùng lúc đó, Đức Chương nhận được học bổng đi Paris triển lãm ảnh 1 năm. Hai người ngồi bên bếp lửa trong bản, im lặng nửa tiếng. Cô bảo em nên đi, cơ hội này không dễ có, anh bảo anh cũng nên đi, em luôn nói em muốn em thành công mà. Nhưng sáng hôm sau, cô nói với sếp mình từ chối thăng chức, muốn ở lại hoàn thiện dự án cho đúng ý người dân. Anh cũng gửi mail cho hội đồng học bổng xin hoãn lịch, bảo mình còn dự án dang dở cần hoàn thành. Đến khi biết chuyện của nhau, cả hai ôm nhau khóc, chẳng cần nói gì thêm, đều hiểu người kia đã chọn mình trước cả sự nghiệp.

Trở ngại thực tế ập đến liên tục: mẹ Triển Kiều gọi điện mỗi ngày mắng cô 32 tuổi rồi, sắp hết tuổi sinh đẻ, chọn thằng Tuấn giàu có kia đi, đỡ khổ. Bố Đức Chương thì giận con trai, bảo chụp ảnh cái gì, tháng sau về Hà Nội làm cho công ty anh, kiếm được bao nhiêu tiền mà dám từ chối học bổng. Rồi dự án hết vốn, họ phải lôi cả sổ tiết kiệm ra đắp, cô bán cả ống kính máy ảnh đắt tiền, anh bán đôi giày sneaker giới hạn anh tích cóp mua bao năm. Có hôm họ cãi nhau to, cô bảo tại sao anh không nói anh thiếu tiền?, anh bảo tại sao em không hỏi?, nhưng chẳng ai trách móc ai, tối vẫn cùng nhau nấu mì tôm ăn trong căn nhà khách lạnh lẽo của bản.

Khi dự án hoàn thành, nó đoạt giải Kiến trúc Quốc gia, được chính phủ cấp vốn mở rộng thêm 3 bản lân cận. Quay về Hà Nội, tối mưa lạnh, hai người ngồi uống bia hơi trên ban công nhà Triển Kiều, nhìn hồ Tây mờ sương. Đức Chương lôi từ túi ra chiếc nhẫn bạc thô, anh tự đúc từ mẩu đồng nhặt được ở bản Dao, mặt nhẫn khắc vội vàng hai chữ cùng nhau. Anh nói, giọng hơi run: Anh không có cổ tích, không có lâu đài, không có gì cả. Tình yêu không có cổ tích đâu, nhưng anh hứa sẽ luôn là người đầu tiên em gọi khi em mệt, sẽ cùng em ăn cơm, đi làm, già đi. Em có muốn lấy anh không? Triển Kiều cười, nước mắt rơi ướt cả má, gật đầu.

Mấy người bạn của Triển Kiều cũng dần tìm được bến đỗ riêng. Lan, bạn thân cô, từng say đắm mấy đại gia, muốn lấy chồng giàu để không phải làm việc, giờ lấy một thầy giáo cấp 3, mở một tiệm hoa nhỏ, mỗi tối nấu cơm cho chồng con, bảo tôi từng nghĩ hạnh phúc là túi xách hiệu, giờ biết có người đợi mình về nhà mới là cái vui nhất. Minh, đồng nghiệp cũ của cô, từng là workaholic, coi tình yêu là gánh nặng, giờ lấy một bác sĩ nhi, tháng nào cũng cùng nhau đi cắm trại, bảo tôi từng nghĩ yêu là mất thời gian, giờ biết có người nhắc mình đi ngủ đúng giờ mới là động lực làm việc.

Cuối cùng, tất cả họ đều thấu hiểu ý nghĩa đích thực của tình yêu và hôn nhân: không phải là đám cưới xa hoa, không phải là người chồng giàu có hay sự nghiệp rực rỡ, mà là người ta sẵn sàng đứng về phía mình, cùng nhau vượt qua mưa gió, sống một cuộc đời bình dị, giản đơn nhưng chẳng hề tầm thường. Và họ đều nhớ mãi câu Triển Kiều từng nói: Tình yêu không có cổ tích, nhưng cái chân thật mình nắm tay nhau đi qua, lại đẹp hơn bất cứ câu chuyện thần tiên nào.

Thu gọn...