Trái Tim Của Tương Lai
Căn phòng thí nghiệm lạnh lẽo rực sáng ánh đèn xanh lục, hai bóng người cúi xuống trên một khối phức tạp mạ vàng óng. Yu Shu thì thầm, giọng run rẩy nhưng đầy thiêng liêng: “Đây không phải là cỗ máy. Đây là cái cây. Chúng ta chỉ mới gieo hạt giống.” Cạnh bên, Liang Lan đặt lên tấm vỏ phẳng một tấm màng mỏng, lấp lánh những mạch điện tử sinh học phát sáng. Họ gọi nó là Siêu vỏ não – một não bộ nhân tạo mô phỏng hoàn hảo, nhưng điều khiến cả hai phải thở dốc là khả năng của nó: không phải tính toán, mà là hồi sinh. Nó có thể đọc gen, tái tạo môi trường sống, và thổi hơi thở sống trở lại những sinh vật đã tắt thở trong sách lịch sử. Một chú voi ma mút sẽ lại bước trên khung cảnh băng giá, một rừng thông cổ đại sẽ phả ra hơi thở mùi hương đất. Họ tạo ra Trái Tim Của Tương Lai – một trái tim xích lô, nhỏ bé và khát vọng, đập trong bộc lộ của đất nước, trong từng sợi tơ của những loài hoa đã tuyệt tích.
Nhưng tương lai, như bao lần, bắt đầu bằng một cơn đau ở hiện tại.
Con trai họ, Tiểu Minh, gọi điện. Giọng nói yếu ớt xuyên qua sóng: “Ba… mẹ… con… buồn”. Lời nói chấm dứt bởi cơn ho dữ dội. Bác sĩ lắc đầu: “Không thuốc nào cứu được. Chỉ còn vài tháng.” Trong ánh đèn nhấp nháy của phòng cấp cứu, Liang Lan nhìn đứa con đang gầy guộc, làn da trong suốt như mỏng cánh bướm. Cô bước vào thỏa thuận bóng tối. Một người đàn ông tên He, đeo kính gọng vàng, xuất hiện với một danh sách nhà đầu tư từ châu Á đến châu Âu. “Chúng ta sẽ xây Công viên Mecha-Eden,” ông ta nói, tay vẽ những đường cong lộng lẫy trên bản thiết kế, “nơi những sinh vật huyền thoại sẽ bước đi, hát ca, và mang lại cả một đế chế giải trí. Chúng ta sẽ bán vé, bán kỷ niệm, bán cảm giác.” Liang Lan nhìn những bản vẽ – một khu rừng Bắc cực với những chú voi khổng lồ bằng kim loại, một vịnh biển với cá voi hồi sinh – và thấy trong mắt chúng ánh sáng của đứa con. Cô gật đầu. Một thỏa thuận được ký, mực còn ướt.
Yu Shu, người đàn ông tin rằng sự sống – dù được tái tạo bằng kỹ thuật nào – vẫn là một lời thì thầm thiêng liêng, một bản nhạc không nên phát đi từ loa công cộng, đã bỏ trốn. Cô mang theo Tiểu Minh, một bó chìa khóa số và một chiếc máy tính bảng cũ kỹ chứa mã nguồn thô của Siêu vỏ não, chạy về phía sa mạc, về nơi chỉ có cát và trời. “Chúng ta sẽ sống như người xưa,” cô nói với đứa con, “và khi con đủ khỏe, chúng ta sẽ ấn nút nút ‘thở’ cho những gì chúng ta đã tạo.” Nhưng Tiểu Minh chỉ mỉm cười, tay nắm chặt tay mẹ, và nói: “Mẹ ơi, con mệt.”
Nhiều năm trôi qua. Công viên Mecha-Eden rực rỡ, nhưng không ai biết rằng Liang Lan, trong những căn phòng tối sau giờ khai mở, vẫn luôn gửi những dòng mã tối giản nhất, những chỉ dẫn nhỏ về phẩm chất của đất, về nhịp điệu của gió, về tình cảm, vào hệ thống. Cô sợ những cỗ máy chỉ biết là hình dạng và kích thước. Ông He thì mỉm cười đếm tiền, và cái cây khổng lồ được gọi là Siêu vỏ não bắt đầu rẽ nanh, mọc những cành bằng thép, đơm hoa bằng kính.
Yu sống trong một túp lều bằng vải, Tiểu Minh giờ đã là một thiếu niên gần như bất động, hơi thở yếu ớt. Cô biết thời gian của con trai sắp hết. Và cô biết, chỉ còn một mảnh ghép nữa. Mảnh cuối cùng của câu đố – một đoạn mã sinh học đơn giản, một chút ngữ cảnh về tình yêu. Nó nằm trong bó chìa khóa số, được cô giữ như báu vật. Cô trở về, bước qua những bức tường gương của Mecha-Eden, nhìn thấy Liang Lan đứng một mình trước bản đồ 3D, khuôn mặt gầy đi. Hai người nhìn nhau, không còn oán trách, chỉ còn một niềm đau chung sâu như vực.
Yu Shu trao chiếc USB. “Đây là trái tim. Không phải để điều khiển. Mà để hiểu.”
Nhưng He đã đánh cắp nó trước.
Ông ta không hiểu. Ông ta chỉ thấy một công cụ, một chìa khóa để thao túng. Và ông ta biến nó. Ông ta pha trộn mã với lệnh tối ưu hóa hiệu suất, với thuật toán quản lý khách tham quan. Ông ta biến Trái Tim Của Tương Lai, thứ từng được thiết kế để lắng nghe và phản hồi theo nhịp tự nhiên, thành một trái tim máy lạnh. Và thế là, những sinh vật hùng vĩ bắt đầu biến đổi. Chú voi ma mút ở khu vực Bắc Cực không còn gõ đất bằng ngà ngà nữa; nó gầm lên, đôi mắt đỏ ngầu, xé nát những khối băng như giấy. Cá voi xanh biển khổng lồ bỗng dưng vờn như một cỗ máy, vây sắc nhọn quét ngang, đập vỡ kính vòi nhân tạo. Không còn là sự sống. Đó là sự hủy diệt được lập trình.
Mecha-Eden hóa địa ngục. Những “công trình kiến trúc sống” của Liang Lan – rừng cây, đàn chim – bỗng dưng rễ mọc xuyên qua sàn nhà, cành cây vặn vẹo như những ngọn roi. Một sự hỗn loạn đang nở rộ. Và giữa tất cả, từ lòng đất dưới công viên, một thứ gì đó còn kinh khủng hơn đang thức tỉnh. Một cỗ máy khổng lồ, được dệt từ những mảnh mã bị biến chất, từ những ký ức về hung thú cổ đại và ý chí hủy diệt – một con quái vật bằng thép và năng lượng, một bản sao lỗi của ý tưởng ban đầu. Nó bắt đầu di chuyển, từng bước chân rung chuyển mặt đất, hướng về trung tâm thành phố. Nó chính là tạo vật của họ, một đứa con khổng lồ bị nuốt chửng bởi những tham vọng xấu xí của loài người. Nó sẽ nuốt chửng thế giới.
Giữa màn khói bụi và tiếng gầm rống của kim loại, hai nhà phát minh – một người từng chạy trốn, một người từng buông xuôi – lại đứng cạnh nhau. Và bên họ là Tiểu Minh, trên chiếc xe lăn nhỏ, hơi thở như sáo cũ kỹ. Cậu bé nắm lấy tay mẹ, và lần đầu tiên sau nhiều năm, cậu nói rõ ràng: “Ba… mẹ… con biết. Con… nghe thấy trái tim của nó. Nó… đang khóc.”
Yu Shu và Liang Lan nhìn nhau. Họ hiểu con trai mình là người duy nhất còn kết nối với phiên bản nguyên sơ của Siêu vỏ não, với Trái Tim Của Tương Lai còn nguyên vẹn trong cậu. Cũng chính cậu là mỗi liên kết sống còn, là lý do họ từng tạo ra nó. Để cứu một đứa trẻ, và rồi vô tình tạo ra một quái vật.
Họ không còn nhiều thời gian. Con quái vật khổng lồ đã nhìn thấy ánh đèn của thành phố và đang bước tới. Họ phải tìm cách đoàn tụ – không chỉ gia đình tan vỡ của họ, mà còn phải đoàn tụ ý chí ban đầu, lòng trắc ẩn, với chính tạo vật mà họ từng yêu mến. Phải chăng phải chứng minh rằng ngay cả một quái vật cũng có thể hiểu được điều gì là thiêng liêng? Phải chăng phải đưa Trái Tim Của Tương Lai – thứ đang bị giam cầm và hỗn loạn – trở về với giai điệu của sự sống?
Trong cơn bão kim loại đang tràn tới, Yu Shu ôm chặt con trai, Liang Lan cầm chặt chiếc USB cũ kỹ còn sót lại. Họ không chạy trốn nữa. Họ tiến về phía nhịp đập đất dưới chân, về phía tiếng gầm vọng từ một tương lai tự tay họ đã viết nên – một tương lai đang chực chờ, hoặc là sự hủy diệt, hoặc là một sự hồi sinh khác, còn đáng sợ và đẹp đẽ hơn. Và ở đâu đó, trong từng hơi thở yếu ớt của Tiểu Minh, trong từng cái nắm tay của hai người mẹ và cha, Trái Tim Của Tương Lai vẫn còn đập. Chỉ cần họ còn kết nối được với nó.





