Dưới Ánh Trăng
Hartmut Mackowiak không phải người hay kể chuyện. Ông là một tài xế taxi ở Berlin, người đã ba mươi năm lưới trên những con phố đêm, quen thuộc với từng góc图片来源, từng tiếng pô xe trên mặt đất ướt. Thế nhưng đêm hôm ấy, ánh trăng vàng vằng vặc, lóng lánh trên mặt hồ bên công viên Tiergarten, lại khiến ông dừng lại một cách bất thường.
Một bóng nhỏ, khoác chiếc áo khoác mỏng, đứng co ro bên thùng rác nhựa, tóc đen mềm mại bị gió đêm thổi cho rối. Đó là một bé gái, khoảng sáu tuổi, đôi mắt to tròn đượm nước, nhìn chằm chằm vào một tấm ảnh trong tay. Cô bé nói lơ quơ bằng tiếng Thổ Nhĩ Kỳ, giọng nhỏ nhẹ, sợ hãi. Hartmut, người chỉ biết vài từ tiếng Anh và tiếng Đức cơ bản, chỉ hiểu một điều: cô bé lạc.
Anh gọi điện cho đồn cảnh sát. Mười lăm phút trôi qua. Không ai tới. Giao thông đêm vẫn ì ầm, nhưng khu này vắng teo. Hartmut nhìn xuống đôi giày thể thao của mình, rồi lên ánh mắt cô bé. Trong ánh trăng, cô bé trông như một thiên thần nhỏ bị đánh rơi, lạc lõng giữa lòng thành phố lạnh lẽo.
“Đi thôi,” ông nói bằng tiếng Đức chậm rãi, mở cửa taxi. “Chúng ta sẽ tìm mẹ con.”
Hartmut không biết tên cô bé, chỉ biết từ cuộc đối thoại lắp bắp, cô bé hầu như chỉ nhắc một từ: “Anne.” Mẹ cô là Anne. Và một địa chỉ, một tên phố nào đó ở Kreuzberg – khu người Thổ Nhĩ KỚ sinh sống tập trung. Hartmut bật nhạc nhỏ trên radio – một bản nhạc cổ điển – để xua đi sự tĩnh lặng bất an trong xe. Cô bé ngồi co, nhìn ra ngoài cửa sổ, những ánh đèn neon và ánh trăng nhòa quện vào nhau.
Họ lòng vòng qua Kreuzberg. Hartmut hỏi han từng người qua đường, vào các quán ăn đêm vẫn mở cửa, các tiệm tạp hóa nhỏ. Cô bé chỉ lắc đầu, nước mắt lăn dài. Hartmut mua cho cô bé một ly sữa ấm và một chiếc bánh ngọt. Cô bé nhận, cúi đầu cảm ơn bằng tiếng Thổ Nhĩ Kỳ, rồi ăn rất nhỏ.
Đến gần sáng, khi ánh trăng đã nhạt dần, họ dừng trước một toà nhà cũ, tường phủ đầy graffiti. Một người phụ nữ trung niên, mặt Thomson đen sẫm, đang đi ra, vẻ mặt mệt mỏi. Cô bé bật khóc, kêu lên một tiếng “Anne!” và chạy vội tới. Người mẹ ôm chầm lấy con, rồi quỳ xuống, hôn lên mái tóc của con, nước mắt tuôn ràn rụa. Họ nói với nhau bằng một ngôn ngữ Hartmut không hiểu, giọng nghẹn ngào, đầy xót thương và mừng rỡ.
Hartmut lùi lại một bước, đứng bên cạnh taxi của mình. Ông không cần hiểu từ ngữ. Ông hiểu sự run rẩy trong cái ôm, hiểu nỗi sợ đã tan biến trong ánh mắt cô bé, hiểu sự biết ơn trong nước mắt của người mẹ. Người mẹ cuối cùng cũng quay lại, nắm lấy tay Hartmut, nói tiếng Đức lắp bắp, kèm theo hàng loạt “Danke” (cảm ơn). Rồi chị rút một tờ Euro từ túi, định đưa cho ô.
Hartmut lắc đầu. Ông nhẹ nhàng đặt tay lên vai người mẹ, chỉ vào chiếc taxi, rồi lên ánh trăng trên cao – vẫn còn một vệt vàng mỏng manh ở phía chân trời phía Đông. Ông không biết dịch “Trăng Xế” sang ngôn ngữ nào khác. “Trăng” là “Mond.” “Xế” là “Fahrt.” “Mondfahrt.” Chuyến đi dưới ánh trăng. Cũng có thể là “Reise Mond.” Hành trình trăng. Đủ để họ hiểu.
Ông lên xe, nổ máy. Phía sau, hai mẹ con vẫn đứng đó, tay nắm chặt tay nhau, nhìn theo ánh đèn đuôi xe của ông dần khuất vào góc phố. Hartmut không quay lại. Ông biết, họ sẽ ổn. Còn về phần mình, ông sẽ tiếp tục chạy xe. Nhưng trong nóc xe, trên chiếc kính lắc lưo, ánh trăng vẫn còn đó, một vệt sáng dịu dàng, như một lời hứa lặng lẽ về những buổi đêm tiếp theo, về những mảnh đời nhỏ bé cần được dẫn lối giữa bóng tối.
Đó là một trong những chuyến taxi lạ, nhưng không phải chuyến cuối cùng. Trên những con phố Berlin, dưới ánh trăng hay dưới ánh đèn đường, vẫn còn những mảnh đời lạc lối đang chờ một ai đó – một người chạy xe, một ánh nhìn tử tế – để cất lên tiếng kêu nhỏ: “Hãy giúp tôi tìm mẹ.”







