Trở lại quá khứ, vào những năm cuối cùng thời Chiến Quốc, dãy núi Thái Hàng sương mờ vây phủ, Hồng Tứ Long gác lại hào quang du hành xuyên thời gian, chọn cho mình một mái tranh vách đất nơi thâm sơn. Hai mươi năm lặng lẽ trôi qua cùng tiếng guốc mộc của người vợ dệt vải dưới hiên, giọng líu ríu của đứa con trai nhỏ học chữ trên nền đất nện. Tưởng chừng khói lam chiều sẽ mãi nép mình sau rặng tùng già, nhưng mỗi lần gánh củi xuống núi, ông đều thấp thỏm nhìn về phía con đường mòn – nơi những tên thám tử cải trang thành tiều phu luôn khéo léo vạch lá theo dấu chân ông. Người đệ tử năm xưa giờ đã khoác long bào, chưa bao giờ buông tha mối nghi ngờ về một âm mưu phản nghịch từ kẻ nắm giữ bí mật tương lai.
Mùa đông năm 221 TCN, khi Tần vương Doanh Chính rung chuông khánh thành Đế quốc, chiến xa ngựa hí vang trời chở theo chiến tích dẹp tan lục quốc, một tiếng nổ chát chúa như sấm rền xé toang buổi lễ tại Hàm Dương. Từ trong đám mây lửa, những bóng đen mặc trang phục kỳ dị nhả đạn từ những khẩu súng kim loại lạnh ngắt – thứ chỉ tồn tại trong ký ức trở lại quá khứ của Hồng Tứ Long! Khói thuốc súng thô sơ của quân hộ vệ bỗng trở nên lố bịch trước làn đạn xuyên giáp tàn khốc. Hoàng đế gục trên long án, mắt trợn trừng nhìn vệt máu loang trên tay áo cửu chương, tiếng thét Sư phụ! vang lên đầy phẫn nộ khi bóng dài Hồng Tứ Long bỗng chắn trước mặt hắn từ thinh không.
Dưới hầm ngục ẩm mốc nơi Hoàng đế nhốt thầy mình năm nào, hai kẻ cựu thù giờ phải dựa lưng vào nhau. Hồng Tứ Long cầm lên mảnh giấy da ghi chữ Triện – thứ ngôn ngữ chỉ hắn với đệ tử mới hiểu – lời tiên tri về cái chết của Đế quốc chìm trong biển máu. Hai mươi năm trước ngươi bí mật đổi thuốc khi sư phụ đau tim, tưởng tử mộc có thể giết ta, nào ngờ đẩy ta về thời đại này. Giọng già nua của lão vang lên trong bóng tối, tay nắm chặt khẩu Colt 1911 duy nhất giấu trong góc tường đá – kỷ vật cuối cùng từ thế kỷ 21. Tiếng bước chân đinh đinh của toán sát thủ đang rình rập ngoài cửa hầm. Hoàng đế khẽ chùi máu trên mép: Thế nên sư phụ mới thu thập mộ phần tử từ các thời đại tương lai, nuôi dưỡng họ chờ ngày này?
Bốn bề tĩnh lặng bỗng vỡ tan trong tiếng thủy lôi nổ. Hai mươi năm tính toán đan xen thành mạng lưới định mệnh – kẻ mưu đồ tái tạo lịch sử, người nỗ lực khóa chặt thời gian. Nhưng khi ngón tay già nua của Hồng Tứ Long bóp cò, khi thanh kiếm của Doanh Chính đâm về phía đồ đệ phản nghịch, khoảnh khắc ấy không còn là mối thù cá nhân. Bởi lưỡi hái tử thần đang cắt ngang dòng chảy lịch sử: nếu Doanh Chính chết trước ngày thống nhất, Thế chiến công nghệ năm 2300 sẽ thiêu rụi tất cả. Nhưng nếu giặc ngoài kia còn, mầm mống máy móc tương lai sẽ thôn tính nền văn minh sơ khai này...
Gãy đổ sau cuộc chiến ẩn núp hai thập kỷ, máu thầy trò hòa vào một trên phiến đá ngục tối. Trở lại quá khứ chưa bao giờ là câu trả lời – khi Hồng Tứ Long ngửa mặt nhìn lỗ thông hơi nơi ánh trăng xuyên qua, ông chợt hiểu không gì chôn chặt được quá khứ. Những ngón tay co quắp bên xác đệ tử – cũng là kẻ đưa mình tới định mệnh này – nắm chặt mẩu ngọc bội còn sót lại, thứ sẽ được chôn theo đứa con trai lên tám theo hướng dẫn trong di thư: lời giải cho câu đố không gian-thời gian được khắc trên đó phải đợi thêm hai ngàn năm nữa.







