Phim mang màu sắc neo-noir, trinh thám tâm lý, mở đầu bằng cảnh Suzuki - người đàn ông thất nghiệp hơn một năm, đứng dưới trời mưa lạnh ở khu thương mại Shinjuku, áo sơ mi nhăn nhúm sau khi trượt phỏng vấn việc làm lần thứ 17 liên tiếp. Chiếc máy bán rượu tự động cạnh vỉa hè nuốt trọn tờ tiền 1000 yên cuối cùng trong ví của anh, Suzuki bốc đồng nhặt hòn gạch ven đường đập nát màn hình máy, làm vỡ hàng loạt chai rượu sake bên trong. Chưa kịp chạy trốn, anh bị cảnh sát tuần tra bắt giữ, đưa về buồng giam đồn cảnh sát quận.
Trong buồng giam, Suzuki đột nhiên hét lớn: 3 phút nữa! Đường thông gió ga tàu cạnh ngã tư Shibuya sẽ nổ! Viên cảnh sát canh gác mặc định anh ta nói nhảm, đến khi kim đồng hồ chỉ đúng giờ dự đoán, một tiếng nổ nhỏ vang lên từ ga tàu cách đó 2km, làm hỏng hệ thống điện tàu điện ngầm toàn khu vực. Chưa đầy 24 giờ sau, Suzuki lại đưa ra dự đoán chính xác lần hai: 12h47 phút, nhà vệ sinh tầng 4 tòa nhà cơ quan thuế Shinjuku sẽ có bom. Lần này cảnh sát không dám chủ quan, lập tức phong tỏa khu vực, đúng giờ bom phát nổ gây hư hại nhẹ nhưng không có thương vong. Suzuki khẳng định còn ít nhất 5 quả bom khác đã được gài sẵn khắp thành phố, sẽ lần lượt phát nổ trong tuần tới nếu yêu cầu của anh không được đáp ứng.
Ban đầu cảnh sát coi Suzuki là kẻ khủng bố cầm đầu, đưa anh vào phòng thẩm vấn đặc biệt do thám tử kỳ cựu Kiyomiya (30 năm kinh nghiệm điều tra hình sự, từng chứng kiến đồng đội tử nạn trong một vụ đánh bom 10 năm trước) và cấp dưới của ông là Ruike - chàng thám tử trẻ tuân thủ quy trình nghiêm ngặt, luôn tin tưởng vào hệ thống. Suzuki ban đầu có thái độ ngạo mạn, tuyên bố mình có khả năng ngoại cảm, nhìn thấy trước tương lai nên nắm rõ vị trí các quả bom. Nhưng khi Kiyomiya dùng hồ sơ lý lịch quá khứ của anh để uy hiếp, Suzuki đột nhiên thay đổi lời khai: Tôi không biết gì cả! Tôi đã bị thôi miên, ai đó bắt tôi nhìn đồng xu quay tròn trong quán rượu, sau đó tôi quên sạch mọi chuyện, chỉ thỉnh thoảng nghe thấy giọng nói chỉ dẫn trong đầu.
Thay vì khai thẳng vị trí bom, Suzuki chỉ đưa ra manh mối dưới dạng câu đố đánh đố, cố tình chọc tức người thẩm vấn. Ví dụ câu đố cho quả bom thứ ba: Nơi những người làm công sở đổ hết nỗi buồn vào ly rượu, ánh đèn neon không bao giờ tắt, quả bom tiếp theo sẽ làm rượu sake chảy thành sông – Kiyomiya và Ruike mất cả đêm giải mã mới nhận ra đó là khu ẩm thực Golden Gai, kịp thời đến hiện trường gỡ thành công quả bom trước khi nổ. Suzuki thường xuyên nhạo báng Kiyomiya là lão già sắp về hưu chẳng còn sức chiến đấu, mỉa mai Ruike là con robot chỉ biết làm theo lệnh cấp trên, khiến mối quan hệ giữa hai thám tử cũng trở nên căng thẳng: Kiyomiya nghi ngờ Suzuki là kẻ chủ mưu thực sự, còn Ruike tin anh ta chỉ là con tốt bị lợi dụng.
Quá trình điều tra lý lịch Suzuki, Ruike phát hiện mối liên hệ bất ngờ: 15 năm trước, Suzuki từng là sĩ quan cảnh sát cấp dưới của Hasebe – cảnh sát được mệnh danh là ngôi sao sáng của lực lượng, cho đến khi bị bê bối nhận hối lộ từ tập đoàn xây dựng liên quan đến yakuza, bị tước quân tịch trong nhục nhã, sau đó tự sát ngay tại sân thượng trụ sở cảnh sát quận. Cuộc điều tra năm đó do chính Kiyomiya phụ trách, ông từng khẳng định Hasebe hoàn toàn có tội. Nhưng các câu đố của Suzuki lại liên tục ám chỉ Hasebe bị oan: Kẻ giết người thật sự vẫn mặc bộ đồng phục xanh, ngồi ở ghế cao nhất đồn cảnh sát – ngụ ý thủ trưởng cảnh sát hiện tại chính là người bày ra vụ bê bối để che đậy hành vi tham nhũng của mình. Ruike còn phát hiện các quả bom đều dùng loại kíp nổ từng bị mất cắp từ kho tang chứng do Hasebe quản lý năm xưa.
Càng về cuối phim, áp lực càng lớn khi Suzuki tiết lộ quả bom cuối cùng sẽ nổ tại sân vận động tổ chức giải bóng chày học sinh cấp thành phố, với hơn 50.000 khán giả đang có mặt. Kiyomiya đối mặt với Suzuki, hỏi trực tiếp: Mày là kẻ đặt bom, hay mày chỉ là kẻ bị thôi miên để mang tội thay cho kẻ khác? Suzuki chỉ cười nhạt, đưa ra câu đố cuối cùng: Nơi hoa anh đào rơi xuống mộ của gã cảnh sát mang tội, tiếng nổ cuối cùng sẽ đưa sự thật trồi lên. Kiyomiya nhận ra đó là nghĩa trang nơi Hasebe an nghỉ, cũng chính là địa điểm sân vận động mới được xây dựng trên nền cũ của đồn cảnh sát bị phá dỡ sau vụ bê bối.
Khi cảnh sát ập đến sân vận động, họ tìm thấy quả bom nhưng không thấy Suzuki – anh ta đã biến mất khỏi buồng giam được canh gác nghiêm ngặt mà không để lại dấu vết. Quả bom được gỡ thành công, nhưng không ai chứng minh được liệu Suzuki thực sự là thủ phạm đứng sau hàng loạt vụ nổ, hay chỉ là nạn nhân bị lợi dụng để làm sáng tỏ vụ án oan của Hasebe. Phim kết thúc bằng cảnh Kiyomiya đứng trước mộ Hasebe, nhìn tờ báo cũ về vụ bê bối năm xưa, và một chiếc đồng xu quay tròn bất ngờ xuất hiện trên mặt bàn – gợi nhắc về lời khai bị thôi miên của Suzuki.







