Gió chiều thổi qua hiên nhà bà ngoại ở Đồng Tháp, mang theo mùi nhựa longan dính đầy đầu ngón tay Tommy, hòa lẫn mùi khói nhang nhạt từ bàn thờ góc nhà. Anh ngồi bẹp chèo trên chiếc ghế nhựa cũ, vai không còn gồng cứng như mấy tháng trước, khi cứ mỗi lần bước qua cửa tiệm sửa ghe cũ của ba anh ở bến sông, tim lại đập thình thịch như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.
Tờ sổ cái ba để lại dán đầy vết mỡ đen, Tommy nắm nó suốt 6 tháng qua, lật từng trang với hy vọng tìm ra cách gom tiền sửa lại mái tôn rỉ sét, thay cái cẩu gỗ đã mục. Anh nghĩ, chừng nào tiệm mở lại, chừng đó anh mới chuộc lại được cái chết của ba 5 năm trước, mới hết ám ảnh chuyện mình không có nhà khi ba gặp tai nạn ghe. Có những đêm anh thức trắng, nhớ từng chi tiết ba từng chỉ cho cách tra dầu bôi trơn trục chân vịt, nhớ mùi thuốc lá ba hút mỗi lần sửa máy xong, rồi lại tự trách mình đã bỏ học lên Sài Gòn làm tech, để ba một mình ở quê gánh liều mưu sinh. Cái ám ảnh đó đè nặng, khiến anh bỏ qua cả sinh nhật bà ngoại, bỏ cả đám bạn rủ đi Đà Lạt, chỉ quanh quẩn bên cái tiệm cũ chực chờ một ngày phục hồi.
Mãi đến chiều nay, khi Tommy cầm tờ sổ lên để ghi thêm khoản tiền mua tôn mới, một tờ giấy nhỏ rơi ra. Là bức vẽ anh vẽ lúc 8 tuổi, nguệch ngoạc màu sáp, hình hai bố con đứng cạnh cái ghe gỗ, ba cười tít mắt, dưới đề dòng chữ nguệch ngoạc: Ba với Tommy sửa ghe xong đi ăn chè đậu. Bỗng nhiên bao nhiêu gồng gánh trong người anh tan ra, không phải vì không còn đau, mà vì anh bỗng hiểu: ba chưa bao giờ muốn anh phải gánh lấy cái tiệm này. Ba chỉ muốn anh lớn lên vui vẻ, không phải tự trách mình vì những chuyện không thể kiểm soát.
Anh đặt cuốn sổ lại vào ngăn kéo tủ gỗ, không mở cửa tiệm như dự định. Tiếng bà ngoại vọng từ bếp ra: Tommy ơi, cá kho chiều nay nấu đậm vị, xuống ăn nhé. Anh đáp Dạ, giọng không còn run rẩy như mấy tuần trước.
Gần đây anh vẫn giữ thói quen viết nhật ký, cuốn sổ bìa dán băng keo đen, trên ghi mồn một dòng: Giải Cứu Tôi (Phần 7). 6 phần trước là những đêm khóc nức nở, những lần tự vấn bản thân, những cơn hoảng loạn bất chợt. Hôm nay anh mở sổ ra, cầm cây bút bi hết mực nửa chừng, chỉ viết một câu ngắn ngủn: Hôm nay không cố gắng nữa. Không có lời hứa sẽ mở lại tiệm, không có kế hoạch 5 năm, cũng không có áp lực phải vượt qua nỗi đau ngày một ngày hai.
Tối xuống, đom đóm bay lơ lửng quanh bụi chuối sau nhà. Tommy ngồi nhai miếng cá kho mặn, nghe bà ngoại kể chuyện hồi xưa ba anh còn nhỏ cũng hay leo trèo lên cây sầu riêng, bỗng thấy lồng ngực nhẹ hẳn. Cái ám ảnh về tiệm sửa ghe, về lỗi lầm ngày xưa vẫn còn đó, nhưng nó không còn đè nặng, không còn khiến anh thở không ra hơi nữa. Anh không biết ngày mai mình sẽ làm gì, có khi giúp bà bán longan ở chợ, có khi dạy mấy đứa nhỏ trong xóm sửa xe đạp, cũng có khi chỉ ngồi hiên nhìn sông trôi.
Đó là phần 7 của câu chuyện Giải Cứu Tôi, không có đoạn kết hoành tráng, cũng không có cảnh nhân vật khóc lóc ôm nhau hàn gắn. Chỉ là một thanh niên 26 tuổi, ngồi bên hiên nhà, chấp nhận rằng quá khứ không thể thay đổi, và chuyện hồi phục cũng không cần phải chạy vội. Anh chưa hoàn toàn thoát khỏi bóng tối, nhưng đã biết cách bước đi chậm lại, cho mình không gian để thở. Và với Tommy lúc này, thế là đủ.







