TÌNH YÊU BỊ GIÁN ĐOẠN
Đêm ấy, Sobue nhận được một cuộc gọi khàn đặc từ chủ sòng pachinko dưới lòng thành phố. “Lần này là thằng nhân viên cũ của tao—Shiro. Nó chuồn mất với cả đống tiền thắng cược. Mày quen xử mấy vụ như này rồi, xử hộ!”. Sobue nhếch mép cười lạnh, chậm rãi xoay chiếc bật lửa trong tay. Làn khói thuốc loãng dần trong không khí ẩm mục của căn phòng chật ních giấy tờ đen. Gã không cần hỏi thêm—khi tiền đổ bóng, máu sẽ đổ. Và kẻ nào dám trộm của giới ngầm, kẻ ấy phải trả giá.
Katsuya, thằng học việc mới chân ướt chân ráo, đứng xếp bằng dưới sàn nhà, mắt mở thao láo như chờ đợi một mệnh lệnh. “Chuẩn bị. Mười phút nữa lên đường.” Sobue quẳng cho nó một túi đồ nghề sắt thép loảng xoảng. Cặp đôi lầm lũi bước vào mê cung của khu phố đèn đỏ, nơi tiếng máy pachinko lách cách như những hồi chuông báo tử.
---
Shiro không phải thứ cỏ non dễ bứt. Hắn như con chuột cống quen sống trong cống rãnh—nhanh, lẹ, và biết rõ từng ngóc ngách tối tăm. Nhưng Sobue? Gã là rắn hổ mang. Chỉ sau hai ngày lần theo vết gãy xương sườn của một tên chủ nợ tép riu, hai người đã xác định được ổ của Shiro: một căn phòng trọ mục nát cuối con hẻm chết. Khi họ xông vào, Shiro đang bám người trên bậu cửa sổ, mắt đỏ ngầu như thú hoang. Một phát đạn xiên qua vai khiến hắn rú lên đau đớn nhưng vẫn lao mình xuống mái tôn. “Mày chạy nổi đâu!” Katsuya gầm lên, nhưng Sobue đã thấy ánh mắt đó—sự tuyệt vọng của một sinh vật bị dồn đến chân tường.
---
Maggie đóng cửa quán bar lúc gần 3 giờ sáng. Hơi men từ những vị khách đồng tính cuối cùng vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa với mùi nước hoa nồng nặc — thứ hỗn hợp bệnh hoạn mà cô chẳng bao giờ chán ngửi. Thứ duy nhất làm cô giật mình là bóng người nằm bất động trước thềm, máu loang trên áo như giải lụa đỏ. “Thằng khốn này… chết mẹ không đúng chỗ!” Cô lẩm bẩm nhưng vẫn kéo bổ cái xác nặng trịch vào trong.
Ánh đèn neon rọi thẳng vào gương mặt Shiro — những vết sẹo chằng chịt như bản đồ của một cuộc chiến không tuyên bố. Nhưng cơ thể hắn… Maggie nín thở khi xẻ áo hắn ra. Những đường cơ cuồn cuộn uốn dưới làn da nâu ánh đồng, từ hông đến đùi là một tác phẩm điêu khắc sống động. Con dao trên tay cô run lên. Khao khát lao tới làn da ấy, cào xé nó, để dấu vết mình trên thân thể hoàn hảo đó — nhưng tiếng thở rên yếu ớt của Shiro vụt tắt. Cô buông dao xuống. Máu vẫn rỉ ra từ lỗ đạn trên vai hắn. Tình yêu bị gián đoạn? Hay chỉ là dục vọng nguội lạnh trước ranh giới của sự sống và cái chết…
---
Họ không biết rằng ba số phận đã va vào nhau như những hạt bi da lệch hướng. Sobue gầm gừ với điện thoại, “Tao sẽ moi gan hắn ra!” Katsuya rút lưỡi lê gặm nhấm nỗi thất vọng. Maggie thấm vết thương cho kẻ xa lạ bằng rượu whisky, trong khi Shiro thảng thốt mơ thấy mình bị truy đuổi bởi những hồn ma tiền kiếp. Và ở đâu đó, đống tiền pachinko đẫm máu vẫn nằm im trong gầm giường, chờ…






